Lá phong chưa đỏ người đã tới,

Đứng thẩn thờ trông lá chẳng rơi.

        Tự nhiên cả công ty có phong trào làm visa Nhật vì quá rẻ ( 110 ring  khoảng 550k VND) và dễ làm, ngoài ra còn có thể dùng visa Nhật để đi Đài Loan. Mình cũng bon chen đi làm visa nhưng không định đi Nhật mà mục đích đi Đài Loan. Định mệnh thế nào có visa xong thì lại háo hức muốn đi Nhật. Thế là loay hoay tìm vé rẻ thì may thay Airasia có 800 ring ( khoản trên 4 triệu) cho hai chiều. Lại được tư vấn từ con bé bên Nhật là đầu tháng 11 có lá phong đổi màu tuyệt đẹp nên em nó liền rủ rê thêm một bé nữa lên đường đi Osaka để ngắm lá đỏ.

Cứ mỗi lần đi xa là nôn nao không ngủ được nên quyết định đi sớm để ra sân bay lượng vài vòng chụp ảnh :).

Ngày 1 : Sân bay Kansai – Chợ Namba.

Khi đến sân bay Kansai, bạn sẽ cảm nhận được sự chuyên nghiệp của nhân viên hải quan ở đây. Họ xem bạn như khách hàng để phục vụ, khi bạn đến nhờ họ giúp đỡ họ sẽ cuối chào bạn trước khi hướng dẫn. Kể cả chú lao công hay bác tài xế xe bus, cô nhân viên ở quầy hướng dẫn ai ai cũng có nụ cười thân thiện cuối chào trước và sau khi trò chuyện với bạn. Hai đứa ngơ ngơ ngáo ngáo không biết đường đên skyview để xem mặt trời lặn ở sân bay thì hỏi bác lao công. Thế là ông tạm ngưng công việc dẫn đường tới trạm xe bus rùi hướng dẫn như thế nào. Khi lên xe bus thì chú tài xế chào từng người bước lên xe. Ôi một đất nước thật thảo mai 🙂 .

Hình ảnh lần này thì không thể diễn tả hết được cái đẹp của hoàng hôn lúc này.

Nghe nói Nhật là nước mặt trời mộc nhưng mình thấy mặt trời lặn cũng quá đẹp.

Xe bus miễn phí khu vực sân bay.

Khuyến mãi thêm vài tấm hoàng hôn .

Sau khi ngắm hoàng hôn xong thì hai đứa đến trạm tàu điện để đi về Namba station.

Hai đứa lớ ngớ không biết mua vé tàu gì thì có nhân viên đứng hướng dẫn mình chọn vé loại nào đắt tiền hay rẻ tiền. Do tiết kiệm hai đứa chọn vé rẻ để đi.

Có nhân viên hướng dẫn mua vé tàu.

Do bọn mình sẽ đi ở ké nhà của một người bạn nhưng bạn ấy đi làm chưa về nên khi tới Namba station thì hai đứa quyết định kéo vali đi tới khu Namba để ăn Shushi chính gốc và thế là nhiều câu chuyện dỡ khóc dỡ cười đã xảy ra…..

Câu chuyện ăn shushi của hai đứa lúa lên sài gòn :).

  • Tới Namba hai đứa loay hoay mãi mới kiếm được một nhà hàng shushi vừa ý mỗi đĩa là 200 yên.
  • Vừa ngồi vào bàn thì thấy ngay hủ màu xanh cứ tưởng là Wasabi nó liền lấy cái đĩa không ở trên kệ bỏ vào rùi bỏ nước sauce vào còn là lên ” A! ở đây có wasabi dạng bột nữa nè anh !”. Mình cũng hào hứng làm theo, cô người Nhật kế bên nhìn thấy la lên nhưng mình không hiểu gì thể là cô diễn tả. À thì ra nó là…. trà xanh LOL.
  • Đang ăn ngon lành nhìn lên thì thấy thêm cái bảng nhỏ để là “Không lấy đĩa không trên kệ”. Ôi thì ra em đã hiểu cái đĩa đó là của đầu bếp dùng để shushi và thế là em nó đã bị tính tiền thêm cái đĩa không :).
  • Đang ăn có hai anh tây vào cũng ngơ ngát nên mình liền tỏa ra rành lắm hướng dẫn tận tình kaaaa.

Ăn uống no nê thì hai đứa bắt đầu khám phá khu phố Namba. Namba là khu thương mại phúc hợp có đầy khu vui chơi, mua sắm, ăn uống pha trộn giữa truyền thống và hiện đại.

Đúng là ở Nhật làm du lịch rất chuyên nghiệp. Ở các ngã tư của khu Namba bạn sẽ thấy một chú mang túi sách màu đen trong đó thì đựng toàn bản đồ có đủ ngôn ngữ, khi bạn muốn hỏi đường thì chú sẽ lấy bản đồ ra và chỉ dẫn tận tình.

Máy bán nước tự động.

Chơi tới khoản 10h tối thì hai đứa ra Namba station để bắt tàu về nhà của người bạn. Do tiết kiệm nên hai đứa không mua sim điện thoại và cứ nghĩ rằng trạm tàu nào cũng có wifi. Khi đến nơi thì không biết sau kết nối wifi không được. Và thế là hai đứa ngồi ở tàu điện chờ, hy vọng là bạn mình canh giờ ra rướt. Không ngờ……..

Lạnh, cái lạnh đầu mùa len lõi vào bên trong trạm tàu điện từ từ xuyên qua cái lớp áo khoác mỏng rồi đến áo bên trong rồi vào da vào thịt. Mỗi một cơn gió giữa đêm thổi nhẹ qua thôi cũng làm người run cầm cập. Không nghỉ là sẽ lạnh đến như vậy, cố gắng chờ đến 12h đêm nhưng vẫn không thấy ai ra. Mình quyết định đi ra khu vực xung quanh để tìm điện thoại công cộng, nhưng không ngờ cái trụ điện thoại bị hư không sử dụng được. Và thế là phải chờ…. tự nhiện con bé đi chung lại truy cập được vào wifi, thì ra phải vào facebook mới đăng nhập được. Thế là nhắn tin cho bạn để ra đón.

Gặp được nhau vừa mừng vừa tủi, sao mày không ra đón tao ? Sao cha không gọi ? Tao tưởng mày bỏ tao ngủ ngoài đường rồi chứ! Tui tưởng cha nội đi lạc rồi, vân vân và vân vân. Thế là bày đồ ra nhậu coi như ra mắt 🙂 .

Ngày 2: Lâu đài Osaka – Tòa nhà Umeda.

Sáng hôm sau mấy em quyết định nghỉ học nghỉ àm để đưa mình đi chơi. Cảm động dễ sợ 🙂 .

Những chiếc lá trên đường đi đến thành Osaka đang đổi màu rất đẹp.

Tòa nhà Umeda sky building.

To be continue…..

Categories: ASIA

84 Comments

Comments are closed.